“Cô coi tôi là cái gì thế hả!?”
Trương Hữu bực bội nói: “Trương đại mỹ nữ, tôi xin cô đấy, coi tôi như một con người được không!”
“Thì vốn dĩ tôi vẫn coi anh là người mà.”
Trương Nghệ cười, giục: “Nhanh lên đi, lát nữa tôi còn định về thử nữa đây! Đừng có bảo là người anh yếu quá, phải nghỉ ngơi một thời gian mới được nhé. Nếu đúng là thế thật... vậy sáng nào anh còn chạy bộ làm gì, nằm nhà tĩnh dưỡng luôn đi.”




